Bỗng dưng ở cái phố chợ thị tứ (cấp dưới thị trấn) của tôi hôm nay nhiều nhà dựng cờ đỏ sao vàng trước nhà, làm nhiều người qua lại ngạc nhiên. Mấy người khách đi đường vào quán giải khát kháo nhau rồi hỏi chủ quán:
- Ngày gì mà cắm cờ la liệt thế hả bà?
-Ừ, tôi cũng thấy lạ, phải hỏi cán bộ ở đây thì mới biết được!
Lát sau một tốp thanh niên mặc áo màu xanh, loại đồng phục của đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, người vác thang người ôm băng rôn đỏ rực, léo nhéo chỉ trỏ rồi bắc thang leo lên cổng nhà văn hoá thôn trương lên một biểu ngữ:
Nhiệt liệt chào mừng đại hội chi bộ đảng thôn...!
Ra thế!
Wednesday, September 22, 2010
Friday, September 17, 2010
Chuyện để ngẫm - Chuyện 1: Cổ Động
Đấy là một trường tiểu học thuộc xã vùng cao ở tỉnh miền núi phía bắc. Trường được cắm trên một triền đồi nơi trung tâm xã, thuận tiện cho các em nhỏ cắp sách đến trường. Trước đây, ngôi trường được gọi trường cấp một của xã. Thời đó học sinh học cấp một đã lớn tuổi, nhỏ nhất là chín, mười tuổi, lớn đã là mười ba, mười bốn. Với lại thời buổi khó khăn nên không có chuyện đưa đón con em đến trường. Từ ngày thực hiện cải cách giáo dục, trẻ em đến trường đúng độ tuổi, nên tuyệt đại đa số các em đến trường phụ huynh phải đưa đón.
Mái trường hôm nay nhộn nhịp khác thường: cờ rông, trống nổi từ sáng sớm. Em nào cũng khoác trên vai chiếc khăn quàng đỏ rực rỡ, tíu tít rảo bước đến trường. Tiếng còi rít lên, từng hàng dọc xếp thẳng tắp, cô giáo phó hiệu trưởng quán triệt:
- Hôm nay toàn trường chúng ta tổ chức đường cổ động cho cuộc bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp. Trước khi xuống đường, chúng ta tập hô thử: các em chú ý, khi thầy giáo hô dứt điểm, các em đồng thanh hô ngay, hô khoẻ, to, dứt khoát, thể hiện tính cổ động cho ngày hội lớn của đất nước ta. Các em nghe rõ chưa?
Mái trường hôm nay nhộn nhịp khác thường: cờ rông, trống nổi từ sáng sớm. Em nào cũng khoác trên vai chiếc khăn quàng đỏ rực rỡ, tíu tít rảo bước đến trường. Tiếng còi rít lên, từng hàng dọc xếp thẳng tắp, cô giáo phó hiệu trưởng quán triệt:
- Hôm nay toàn trường chúng ta tổ chức đường cổ động cho cuộc bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp. Trước khi xuống đường, chúng ta tập hô thử: các em chú ý, khi thầy giáo hô dứt điểm, các em đồng thanh hô ngay, hô khoẻ, to, dứt khoát, thể hiện tính cổ động cho ngày hội lớn của đất nước ta. Các em nghe rõ chưa?
Saturday, August 7, 2010
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (9)
Cỗ xe tang đã tiến vào thành phố với tốc độ nhanh hơn, náo nhiệt hơn. Mọi người hối hả tiến bước trên chặng đường còn lại. Cả dòng người cuồn cuộn, mồ hôi đầm đìa bởi cuộc hành quân đến chục cây số dưới tiết trời oi bức. Quan đồn trưởng tỉnh đứng ngồi không yên, đi đi lại lại trong phòng làm việc tìm kế sách đối phó. Tiếp tục biện pháp chặn chúng lại, xuống thang, tìm cách đàm phán với bọn chúng. Ông ta tự nhủ rồi ra lệnh cho hạ cấp huy động toàn bộ số quân lính đang thường trực tại đồn đến chặn đoàn người đã tiến vào thành phố. Một toán quan lính mặc quân phục chỉnh tề, tay lăm lăm dùi cui dàn hàng ngang. Người đi đầu dùng loa cầm tay dõng dạc tuyên bố:
– Chúng tôi, những người đại diện chính quyền nhà nước. Chúng tôi được lệnh cấp trên yêu cầu mọi người dừng lại. Chúng tôi cần gặp đại diện tang chủ! Ai là người đại diện gia đình của nạn nhân mời đến gặp chúng tôi!
– Chúng tôi chỉ làm việc với tỉnh trưởng! Chúng tôi không làm việc với bất cứ ai! Người đại diện gia đình tuyên bố.
– Các ngươi đã vi phạm pháp luật, vì gây mất trật tự nơi công cộng! Yêu cầu mọi người dừng bước! Tốp lính của quan đồn trưởng tỉnh tạo thành nhiều hàng rào chắn đoàn người.
– Chúng tôi, những người đại diện chính quyền nhà nước. Chúng tôi được lệnh cấp trên yêu cầu mọi người dừng lại. Chúng tôi cần gặp đại diện tang chủ! Ai là người đại diện gia đình của nạn nhân mời đến gặp chúng tôi!
– Chúng tôi chỉ làm việc với tỉnh trưởng! Chúng tôi không làm việc với bất cứ ai! Người đại diện gia đình tuyên bố.
– Các ngươi đã vi phạm pháp luật, vì gây mất trật tự nơi công cộng! Yêu cầu mọi người dừng bước! Tốp lính của quan đồn trưởng tỉnh tạo thành nhiều hàng rào chắn đoàn người.
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (8)
Trong số những người đưa tang, có người con gái tuổi trạc mười tám đôi mươi, người mảnh dẻ, xinh xắn, hiền hậu. Cô có mặt từ sáng sớm tại tang gia kể từ khi người thanh niên xấu số được đưa từ bệnh viện về nhà, và từ hôm đó người ta ta thấy cô luôn ngồi bên cạnh người thanh niên xấu số này. Cô không đội khăn tang, không gào thét thảm thiết như bao người khác, nhưng cứ nhìn vào đôi mắt sưng vù, khuôn mặt nhợt nhạt của cô đủ thấy sự đau thương, mất mát của cô đến chừng nào. Cô chậm rãi bước đi cùng với hai phụ nữ trong thân tộc của gia quyến dìu cô trong vòng vây của những người ruột thịt, những người thân thiết nhất của tang chủ để tiễn biệt người bạn trai mà cô đã nguyện ước sống bên anh đắp xây hạnh phúc bình dị.
Đám tang đang tiến mỗi lúc một xa lũy tre làng, tiếng trống, tiếng kèn tiễn đưa thôi thúc đoàn người tiến thẳng về phía trước quyết đòi cho được sự công bằng và công lý. Từng tốp trinh sát của quan đồn trưởng huyện, tốp theo sau, tốp đi trước dõi theo diễn tiến cuôc đưa đám. Từng tốp liên tục báo cáo với quan đồn trưởng qua điện thoại cầm tay.
Đến đường rẽ vào nghĩa địa, không thấy đoàn xe tang dừng, không thấy rẽ vào. Chiếc quan tài chất đầy những vòng hoa trắng tinh khiết vẫn tiến thẳng ra đường quốc lộ. Các tốp trinh sát của quan đồn trưởng bỗng nhao nhác như đàn vịt con bị diều hâu lao xuống cướp đi sinh mạng.
– Thưa sếp, bọn chúng không đi vào nghĩa địa mà chúng đưa quan tài đi thẳng lên tỉnh! Bây giờ xử lý thế nào ạ?
– Thực hiện theo phương án một!
– Dạ vâng!
Đám tang đang tiến mỗi lúc một xa lũy tre làng, tiếng trống, tiếng kèn tiễn đưa thôi thúc đoàn người tiến thẳng về phía trước quyết đòi cho được sự công bằng và công lý. Từng tốp trinh sát của quan đồn trưởng huyện, tốp theo sau, tốp đi trước dõi theo diễn tiến cuôc đưa đám. Từng tốp liên tục báo cáo với quan đồn trưởng qua điện thoại cầm tay.
Đến đường rẽ vào nghĩa địa, không thấy đoàn xe tang dừng, không thấy rẽ vào. Chiếc quan tài chất đầy những vòng hoa trắng tinh khiết vẫn tiến thẳng ra đường quốc lộ. Các tốp trinh sát của quan đồn trưởng bỗng nhao nhác như đàn vịt con bị diều hâu lao xuống cướp đi sinh mạng.
– Thưa sếp, bọn chúng không đi vào nghĩa địa mà chúng đưa quan tài đi thẳng lên tỉnh! Bây giờ xử lý thế nào ạ?
– Thực hiện theo phương án một!
– Dạ vâng!
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (7)
Dòng họ nội tộc của nạn nhân lại ngồi với nhau bàn bạc, một người cao tuổi bức xúc đứng lên tuyên bố:
– Từ hôm qua đến giờ, thái độ của chúng nó cho ta thấy rõ ràng là: Chúng bao che cho nhau, tìm mọi cách để trốn tránh trách nhiệm, chính xác hơn là bọn chúng âm mưu đổi trắng thay đen, tìm cách trút bỏ tội và đổ lỗi lên đầu chúng ta. Việc làm này trái với luân thường đạo lý, trái với pháp luật, chúng ta phải tìm cách đối phó với bọn chúng để tìm ra sự thật, lấy lại sự công bằng và cũng để giải oan cho con ta được thanh thản. Khó mấy cũng phải làm, đến đâu cũng phải làm, làm đến cùng. Bây giờ chúng ta liệm cho cháu rồi làm thủ tục cúng viếng theo phong tục tập quán, đợi làm rõ sự việc sẽ mai táng.
Mọi thủ tục, nghi lễ được tiến hành trang trọng trong nỗi đau thương căm phẫn được ghìm nén trong lòng.
Chiều tối, rồi khuya, cũng chẳng thấy bóng dáng quan nào đến.
– Tình hình này sáng mai chưa thể tiễn đưa cháu được. Chúng cho rằng sáng mai kiểu gì ta cũng phải đưa tang, bọn nó sẽ đến sau khi đưa tang xong, để sự đã rồi, đó là con bài của bọn chúng. Bây giờ ta tính thế nào? Một người trong dòng họ phát biểu.
– Ta đợi đến hết sáng mai, nếu không thấy họ đến hoặc không đáp ứng yêu cầu của mình, ta mang cháu lên hỏi quan đầu tỉnh, mọi người thấy thế nào? Một người cũng đứng lên trình bày quan điểm của mình.
– Đồng ý! Phải làm cho ra nhẽ! Mọi người tán thành.
– Từ hôm qua đến giờ, thái độ của chúng nó cho ta thấy rõ ràng là: Chúng bao che cho nhau, tìm mọi cách để trốn tránh trách nhiệm, chính xác hơn là bọn chúng âm mưu đổi trắng thay đen, tìm cách trút bỏ tội và đổ lỗi lên đầu chúng ta. Việc làm này trái với luân thường đạo lý, trái với pháp luật, chúng ta phải tìm cách đối phó với bọn chúng để tìm ra sự thật, lấy lại sự công bằng và cũng để giải oan cho con ta được thanh thản. Khó mấy cũng phải làm, đến đâu cũng phải làm, làm đến cùng. Bây giờ chúng ta liệm cho cháu rồi làm thủ tục cúng viếng theo phong tục tập quán, đợi làm rõ sự việc sẽ mai táng.
Mọi thủ tục, nghi lễ được tiến hành trang trọng trong nỗi đau thương căm phẫn được ghìm nén trong lòng.
Chiều tối, rồi khuya, cũng chẳng thấy bóng dáng quan nào đến.
– Tình hình này sáng mai chưa thể tiễn đưa cháu được. Chúng cho rằng sáng mai kiểu gì ta cũng phải đưa tang, bọn nó sẽ đến sau khi đưa tang xong, để sự đã rồi, đó là con bài của bọn chúng. Bây giờ ta tính thế nào? Một người trong dòng họ phát biểu.
– Ta đợi đến hết sáng mai, nếu không thấy họ đến hoặc không đáp ứng yêu cầu của mình, ta mang cháu lên hỏi quan đầu tỉnh, mọi người thấy thế nào? Một người cũng đứng lên trình bày quan điểm của mình.
– Đồng ý! Phải làm cho ra nhẽ! Mọi người tán thành.
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (6)
Cuộc khám nghiệm được tiến hành. Các quan pháp y bắt tay vào việc của mình. Biên bản được ghi theo sự phán quyết của quan pháp y phụ trách:
– Phần ngoài thân thể của nạn nhân, từ chân tay, mình mẩy không có dấu vết gì; sau gáy có vết rách dài 5cm; phần cổ hai bên phía dưới cằm có vết tím, khẳng định là vết chàm xuất hiện sau khi nạn nhân chết.
– Người nhà tôi không có vết chàm trên cổ, yêu cầu kiểm tra lại! Người nhà nạn nhân phản đối.
– Tôi nói là vết chàm xuất hiện sau khi nạn nhân chết, nghe chưa? Giọng của quan phụ trách gay gắt.
– Vô lý! Vết chàm là vết xuất hiện từ khi lọt lòng mẹ, làm gì có vết chàm xuất hiện sau khi chết? Người nhà nạn nhân phản bác.
– Các ông, bà có tin tưởng vào chuyên môn không? Nếu không tin thì tự đi mà làm. Tôi làm công, ăn lương lúc nào cũng khách quan, trung thực. Những kết luận của tôi đều dựa trên cơ sở khoa học.
– Ông nói thế mà nghe được à? Chúng tôi là người dân, thấy vô lý thì chúng tôi hỏi. Ông ăn bổng lộc của dân, ông lại đi thách đố với dân chúng tôi. Ông tự xem có được không? Ông giải thích lại cho chúng tôi nghe tại sao lại có vết chàm trên cổ của người nhà tôi.
– Phần ngoài thân thể của nạn nhân, từ chân tay, mình mẩy không có dấu vết gì; sau gáy có vết rách dài 5cm; phần cổ hai bên phía dưới cằm có vết tím, khẳng định là vết chàm xuất hiện sau khi nạn nhân chết.
– Người nhà tôi không có vết chàm trên cổ, yêu cầu kiểm tra lại! Người nhà nạn nhân phản đối.
– Tôi nói là vết chàm xuất hiện sau khi nạn nhân chết, nghe chưa? Giọng của quan phụ trách gay gắt.
– Vô lý! Vết chàm là vết xuất hiện từ khi lọt lòng mẹ, làm gì có vết chàm xuất hiện sau khi chết? Người nhà nạn nhân phản bác.
– Các ông, bà có tin tưởng vào chuyên môn không? Nếu không tin thì tự đi mà làm. Tôi làm công, ăn lương lúc nào cũng khách quan, trung thực. Những kết luận của tôi đều dựa trên cơ sở khoa học.
– Ông nói thế mà nghe được à? Chúng tôi là người dân, thấy vô lý thì chúng tôi hỏi. Ông ăn bổng lộc của dân, ông lại đi thách đố với dân chúng tôi. Ông tự xem có được không? Ông giải thích lại cho chúng tôi nghe tại sao lại có vết chàm trên cổ của người nhà tôi.
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (5)
Cô em gái vợ của quan Sát Dân hớt hải phóng xe máy đến nhà chị gái, vừa dừng xe, tắt máy đã tra hỏi:
– Việc chết người hay sao mà đi đền chùa đêm hôm thế này?
– Việc chết người, đúng là việc chết người!
Rồi thị ta kể đầu đuôi câu chuyện cho em gái nghe.
– Đi luôn, đi luôn! Lên hẳn chùa Độ Thế, chùa to nhất ở xứ này mà cầu. Cô em gái giục.
Ngồi sau xe em gái lướt trên đường với tốc độ cao, cô chị liến thoắng trình bày nội dung sẽ trình trước chùa Độ Thế để tham khảo ý cô em.
– Chẳng cần nhờ thầy trò thằng cha nào hết, đến đấy mua các đồ hàng mã vào thẳng chùa rồi chị tự cầu xin. Việc này nhờ người ta không thể hết nhẽ được.
– Thôi được, mình tự làm, miễn là thành tâm. Người chị tán đồng.
– Việc chết người hay sao mà đi đền chùa đêm hôm thế này?
– Việc chết người, đúng là việc chết người!
Rồi thị ta kể đầu đuôi câu chuyện cho em gái nghe.
– Đi luôn, đi luôn! Lên hẳn chùa Độ Thế, chùa to nhất ở xứ này mà cầu. Cô em gái giục.
Ngồi sau xe em gái lướt trên đường với tốc độ cao, cô chị liến thoắng trình bày nội dung sẽ trình trước chùa Độ Thế để tham khảo ý cô em.
– Chẳng cần nhờ thầy trò thằng cha nào hết, đến đấy mua các đồ hàng mã vào thẳng chùa rồi chị tự cầu xin. Việc này nhờ người ta không thể hết nhẽ được.
– Thôi được, mình tự làm, miễn là thành tâm. Người chị tán đồng.
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (4)
Hai quan điện thoại cho nhau, hẹn gặp nhau để thống nhất đối tượng đút lót và mức lo lót. Quan anh Sát Nhân hỏi quan em Sát Dân:
– Quan chú lo được bao nhiêu rồi?
Ái chà, thằng cha này chắc có ý đồ dò la rồi tìm cách lừa ta đây! Còn lâu ta mới bị hố, hãy đợi đấy! Quan Sát Dân tự nhủ, rồi nhanh nhẩu đáp:
– Con vợ nhà em nó cho bên ngoại vay hết rồi, nó đưa cho em có ba triệu bạc, còn quan anh?
Thằng này trông mới nứt mắt mà định lừa ta đây! Nó định đưa đẩy cho ta chịu phần nhiều, khôn thế! Còn lâu nhé!
– Con vợ nhà anh nó cũng cho vay hết rồi, hôm nay nó vét hết tiền còn đi mua cho đứa con gái chiếc xe ga. Thế là hết nhẵn, anh vét hết cầm đi cũng được ba triệu bạc.
– Bây giờ tiền không có, tính sao đây? Mấy triệu bạc không đủ bữa nhậu của các quan. Quan Sát Dân nói.
– Quan chú lo được bao nhiêu rồi?
Ái chà, thằng cha này chắc có ý đồ dò la rồi tìm cách lừa ta đây! Còn lâu ta mới bị hố, hãy đợi đấy! Quan Sát Dân tự nhủ, rồi nhanh nhẩu đáp:
– Con vợ nhà em nó cho bên ngoại vay hết rồi, nó đưa cho em có ba triệu bạc, còn quan anh?
Thằng này trông mới nứt mắt mà định lừa ta đây! Nó định đưa đẩy cho ta chịu phần nhiều, khôn thế! Còn lâu nhé!
– Con vợ nhà anh nó cũng cho vay hết rồi, hôm nay nó vét hết tiền còn đi mua cho đứa con gái chiếc xe ga. Thế là hết nhẵn, anh vét hết cầm đi cũng được ba triệu bạc.
– Bây giờ tiền không có, tính sao đây? Mấy triệu bạc không đủ bữa nhậu của các quan. Quan Sát Dân nói.
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (3)
Người nữ thanh niên ngồi chờ lâu, sốt ruột, mở máy di động gọi cho người nam thanh niên.
– Quái lạ, chuông reo mãi mà sao không chịu nghe! Người nữ thanh niên đi thẳng vào trong đồn.
– Đây, xe mình đây rồi mà sao người ở đâu nhỉ? Không khéo mấy bố rủ nhau đi nhậu nhẹt, đang vui, không thèm nghe điện thoại của mình rồi! Cánh đàn ông tệ quá! Đến giờ đi làm ca rồi, kệ thây anh ta!
Người nữ thanh niên tự nhủ, rồi phụng phịu quay ra bắt xe ôm về nhà.
*
Đến bệnh viện, hai quan Sát Nhân và Sát Dân bê người nam thanh niên lên thẳng phòng cấp cứu. Quan Sát Dân nói nhỏ với quan Sát Nhân:
– Này quan anh có tài ứng khẩu, từ nay mọi việc do quan anh phát ngôn nhé! Em ăn nói kém, lại không lanh lợi được như quan anh, em chỉ biết tuân theo quan anh thôi được không ạ?
– Quái lạ, chuông reo mãi mà sao không chịu nghe! Người nữ thanh niên đi thẳng vào trong đồn.
– Đây, xe mình đây rồi mà sao người ở đâu nhỉ? Không khéo mấy bố rủ nhau đi nhậu nhẹt, đang vui, không thèm nghe điện thoại của mình rồi! Cánh đàn ông tệ quá! Đến giờ đi làm ca rồi, kệ thây anh ta!
Người nữ thanh niên tự nhủ, rồi phụng phịu quay ra bắt xe ôm về nhà.
*
Đến bệnh viện, hai quan Sát Nhân và Sát Dân bê người nam thanh niên lên thẳng phòng cấp cứu. Quan Sát Dân nói nhỏ với quan Sát Nhân:
– Này quan anh có tài ứng khẩu, từ nay mọi việc do quan anh phát ngôn nhé! Em ăn nói kém, lại không lanh lợi được như quan anh, em chỉ biết tuân theo quan anh thôi được không ạ?
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (2)
Trên đường đi lên đồn đại bản doanh, người thanh niên ngồi sau xe móc điện thoại trong túi ra gọi cho bạn gái:
– Em cứ chờ anh ở ngoài cổng đồn, xong việc anh ra ngay! Yên tâm đi, không có vấn đề gì đâu!
Theo lời dặn của bạn, người thanh nữ ngồi ngoài cổng chờ.
Xe đỗ xuỵch nơi quy định của đồn, mọi người vào phòng làm việc theo chỉ dẫn của quan anh Sát Nhân. Phòng kê hai bàn làm việc, mỗi bàn có hai ghế ngồi, hẳn là một ghế dành cho đương sự, một ghế dành cho các quan khi làm việc. Giữa phòng kê bộ ghế sa-lon gỗ khá hoành tráng. Quan Sát Nhân chỉ chỗ ngồi cho người thanh niên. Anh ngồi xuống rồi quan sát kỹ phòng. Trên phòng treo la liệt những là trích nghị quyết của triều đình, giấy khen, bằng khen của tập thể đội; đặc biệt những điều lãnh tụ của triều đại căn dặn ngành, cho đến những khẩu hiệu với dòng chữ sơn son, thiếp vàng: "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ...". Quan em Sát Dân lấy trong tủ ra mấy tờ giấy trắng rồi ngồi đối diện với người thanh niên ghi biên bản. Quan Sát Nhân đi đi lại lại trong phòng.
– Căn cước tùy thân đâu? Quan Sát Dân hỏi
– Đây!
– Em cứ chờ anh ở ngoài cổng đồn, xong việc anh ra ngay! Yên tâm đi, không có vấn đề gì đâu!
Theo lời dặn của bạn, người thanh nữ ngồi ngoài cổng chờ.
Xe đỗ xuỵch nơi quy định của đồn, mọi người vào phòng làm việc theo chỉ dẫn của quan anh Sát Nhân. Phòng kê hai bàn làm việc, mỗi bàn có hai ghế ngồi, hẳn là một ghế dành cho đương sự, một ghế dành cho các quan khi làm việc. Giữa phòng kê bộ ghế sa-lon gỗ khá hoành tráng. Quan Sát Nhân chỉ chỗ ngồi cho người thanh niên. Anh ngồi xuống rồi quan sát kỹ phòng. Trên phòng treo la liệt những là trích nghị quyết của triều đình, giấy khen, bằng khen của tập thể đội; đặc biệt những điều lãnh tụ của triều đại căn dặn ngành, cho đến những khẩu hiệu với dòng chữ sơn son, thiếp vàng: "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ...". Quan em Sát Dân lấy trong tủ ra mấy tờ giấy trắng rồi ngồi đối diện với người thanh niên ghi biên bản. Quan Sát Nhân đi đi lại lại trong phòng.
– Căn cước tùy thân đâu? Quan Sát Dân hỏi
– Đây!
CHUYỆN THẬT Ở XỨ C CÒNG (1)
Chuyện kể rằng:
Một hôm có hai quan sai cấp châu (huyện) thuộc vùng lãnh thổ do triều đại C còng trị vì, một người có tên Sát Nhân, người kia có tên Sát Dân. Hai quan sai này vừa được giao trách nhiệm trông coi việc dân chúng tham giao thông trong phạm vi địa bàn của châu. Hôm nay cả đội của Sát Nhân và Sát Dân không đi làm vì cấp trên triệu đội trưởng và phó đội trưởng đi học tập, quán triệt nghị quyết mới của triều đình. Nhàn rỗi, ngồi trong phòng làm việc tại đại bản doanh của đội, quan Sát Dân trêu chọc quan Sát Nhân:
– Này cái bụng quan anh ngày càng trương ra rồi đấy, ăn ít thôi, dân nó chửi nhục lắm!
– Thì quan chú em cũng khác gì anh! Được mỗi cái bụng không ưỡn ra như anh thôi, mặt bóng nhẫy ra rồi còn gì! Nói thật nhé, tớ đếch sợ bọn dân, bọn chúng sinh ấy sợ gì nó, nó làm gì được mình! Mà đáng sợ nhất, ngán nhất lại chính là cái bọn trong nội bộ của ta, mấy thằng cha trong đơn vị mình nó cứ ghen ăn, tức ở thế nào ấy, khó chịu lắm.
– Người đời nói rồi: "Trâu buộc ghét trâu ăn!", quan anh biết rồi còn gì, nó thấy bọn mình ra đường kiếm ăn được, thằng nào cũng ghen tị, đúng là bọn tiểu nhân.
– Quan chú nói anh nghe xem!
Một hôm có hai quan sai cấp châu (huyện) thuộc vùng lãnh thổ do triều đại C còng trị vì, một người có tên Sát Nhân, người kia có tên Sát Dân. Hai quan sai này vừa được giao trách nhiệm trông coi việc dân chúng tham giao thông trong phạm vi địa bàn của châu. Hôm nay cả đội của Sát Nhân và Sát Dân không đi làm vì cấp trên triệu đội trưởng và phó đội trưởng đi học tập, quán triệt nghị quyết mới của triều đình. Nhàn rỗi, ngồi trong phòng làm việc tại đại bản doanh của đội, quan Sát Dân trêu chọc quan Sát Nhân:
– Này cái bụng quan anh ngày càng trương ra rồi đấy, ăn ít thôi, dân nó chửi nhục lắm!
– Thì quan chú em cũng khác gì anh! Được mỗi cái bụng không ưỡn ra như anh thôi, mặt bóng nhẫy ra rồi còn gì! Nói thật nhé, tớ đếch sợ bọn dân, bọn chúng sinh ấy sợ gì nó, nó làm gì được mình! Mà đáng sợ nhất, ngán nhất lại chính là cái bọn trong nội bộ của ta, mấy thằng cha trong đơn vị mình nó cứ ghen ăn, tức ở thế nào ấy, khó chịu lắm.
– Người đời nói rồi: "Trâu buộc ghét trâu ăn!", quan anh biết rồi còn gì, nó thấy bọn mình ra đường kiếm ăn được, thằng nào cũng ghen tị, đúng là bọn tiểu nhân.
– Quan chú nói anh nghe xem!
Sunday, April 11, 2010
Wednesday, September 23, 2009
Monday, July 20, 2009
ĐỐI MẶT (35) THAY LỜI KẾT
Ai đó đã có câu:” Ở Việt Nam,20 tuổi không vào Đảng,người không có trái tim;40 tuổi vẫn theo Đảng,người không có lương tâm”.
Lớp người như tôi,sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ cộng sản,ai cũng “một thời trẻ trai”,cũng muốn đem sức lực của mình cống hiến cho đất nước,và Đảng cộng sản là “hiện thân”cho sự hy sinh,cống hiến đó.Được đứng trong hàng ngũ của Đảng, được thực hiện những nhiệm vụ thiêng liêng,cao cả như những thông điệp của Đảng gửi tới toàn dân, đó là niềm tự hào,niềm kiêu hãnh của mỗi người.
Là người khá sớm được đứng trong hàng ngũ của Đảng, để rồi có điều kiện học tập,tìm hiểu về bản chất của Đảng nên vào cái tuổi 40,tự mình nhận thấy:
“Chót vì tay đã nhúng chàm,
dại rồi nhưng biết khôn làm sao đây!”
Rồi đã phải đi tìm lối thoát cho mình, cầu mong đoạn đường còn lại của cuộc đời được vợi đi những nỗi ân hận. Đây là một quyết định khó khăn, khó khăn nhất trong đời.
Một danh nhân nào đó đã nói:”tạo hoá con người khi sinh ra là bằng nhau, ít nhất cũng gần bằng nhau”.vì vậy sẽ không có ai sinh ra mang phận hèn,chỉ có những người cam chịu phận hèn.Cũng như “không có người phụ nữ xấu,chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”.Thời trẻ tôi hay đọc thơ Các Mác,lúc đó Các Mác luôn là thần tượng đối với tôi.Các Mác chỉ ra rằng:
“Thế giới cứ đảo điên,
Vì ta không biết dựng,
thế giới trôi bất động,
vì ta hằng lãng quên.”
Cái mất mát lớn nhất của con người chính là mất đi quyền làm người;Kẻ có tội lớn nhất là kẻ đi tước đoạt quyền con người;kẻ đáng thương nhất, là kẻ chưa hiểu biết về quyền con người;kẻ đáng trách nhất là kẻ quên đi quyền con người;kẻ hèn hạ nhất là kẻ cam chịu mất quyền con người.Tôi là kẻ đáng trách và cũng có lúc trở thành kẻ hèn hạ.
Thế giới hoà nhập,thông tin bùng nổ, đã làm cho tôi thức tỉnh sau đêm dài “dòng đời trôi quằn quại hắt hiu”.Và lúc này khi đã thức tỉnh,nhìn lại những người xung quanh mình,than ôi!tuyệt đại đa số họ là những”kẻ” đáng thương. Đáng thương bởi họ không biết họ có những quyền cơ bản gì! Đáng thương vì họ không biết được ai đã tước đoạt những quyền cơ bản về con người của họ! đáng thương vì suốt cuộc đời của họ từ khi sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay,con người họ không được tiếp nhận một thông tin nào khác ngoài thông tin chính thống của Đảng.
Ai cũng vậy,khi mà mình nhận ra,nhìn thấy những hành vi tội lỗi của người khác,mà không lên tiếng cảnh báo cho người đó dừng lại,hoặc cũng không báo cho mọi người biết để tránh;để đề phòng; để lên tiếng; để nhăn chặn…thì đó cũng là tội lỗi.Từ lối suy nghĩ mộc mạc như vậy,nên việc tôi đến với phong trào dân chủ như một lẽ tự nhiên.Và cũng từ suy nghĩ chất phác như trên,tôi mạnh dạn ghi chép và gửi bạn đọc vài suy nghĩ về quá trình chuyển hoá mà theo cách gọi của Đảng cộng sản là “thoái hoá”của tôi;về một số cuộc làm việc, đấu tranh với bộ máy công an cộng sản.Với mong muốn gửi đến những ai quan tâm đến vận mệnh của đất nước,nhất là các bạn trẻ một số thông điệp nho nhỏ để các bạn hiểu thêm những âm mưu,thủ đoạn,lối hành xử và bản chất của chế độ hiện hành;về vài kinh nghiêm ít ỏi trong quá trình đối mặt với bộ máy công an.
Lúc đầu dự định chỉ viết vài bài,ghi chép một số cuộc làm việc với bộ máy của Đảng(tỉnh uỷ).Nhưng được sự cổ vũ, động viên của một số bạn bè thân hữu gần xa, đặc biệt là tổng biên tập báo Thông Luận,anh Đoàn Xuân Kiên;tổng biên tập báo Đối Thoại,anh Võ Văn Minh đã nhiệt tình chỉnh sửa,bổ xung các bài viết của tôi trước khi đăng tải.Mỗi lần tôi đọc lại,tự rút được nhiều kinh nghiệm và nhận thấy mình trưởng thành lên.Nhân dịp này tôi xin được bày tỏ biết ơn các bạn đọc và cá nhân anh Đoàn Xuân Kiên,anh Võ Văn Minh đã giành cho tôi sự ưu ái hiếm có này.
Các bài viết mang tựa đề: “Đối Mặt”của tôi xin được tạm dừng tại đây,có thể tôi sẽ còn viết tiếp vì các cuộc đối mặt với bộ máy chính quyền cộng sản chưa thể chấm dứt ở đây.
Rất mong bạn đọc trên mạng lượng thứ cho tôi về những gì sơ xuất,những gì khiếm khuyết./.
Lạng Sơn,ngày 20 tháng 7 năm 2009
Trân Trọng
Lớp người như tôi,sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ cộng sản,ai cũng “một thời trẻ trai”,cũng muốn đem sức lực của mình cống hiến cho đất nước,và Đảng cộng sản là “hiện thân”cho sự hy sinh,cống hiến đó.Được đứng trong hàng ngũ của Đảng, được thực hiện những nhiệm vụ thiêng liêng,cao cả như những thông điệp của Đảng gửi tới toàn dân, đó là niềm tự hào,niềm kiêu hãnh của mỗi người.
Là người khá sớm được đứng trong hàng ngũ của Đảng, để rồi có điều kiện học tập,tìm hiểu về bản chất của Đảng nên vào cái tuổi 40,tự mình nhận thấy:
“Chót vì tay đã nhúng chàm,
dại rồi nhưng biết khôn làm sao đây!”
Rồi đã phải đi tìm lối thoát cho mình, cầu mong đoạn đường còn lại của cuộc đời được vợi đi những nỗi ân hận. Đây là một quyết định khó khăn, khó khăn nhất trong đời.
Một danh nhân nào đó đã nói:”tạo hoá con người khi sinh ra là bằng nhau, ít nhất cũng gần bằng nhau”.vì vậy sẽ không có ai sinh ra mang phận hèn,chỉ có những người cam chịu phận hèn.Cũng như “không có người phụ nữ xấu,chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”.Thời trẻ tôi hay đọc thơ Các Mác,lúc đó Các Mác luôn là thần tượng đối với tôi.Các Mác chỉ ra rằng:
“Thế giới cứ đảo điên,
Vì ta không biết dựng,
thế giới trôi bất động,
vì ta hằng lãng quên.”
Cái mất mát lớn nhất của con người chính là mất đi quyền làm người;Kẻ có tội lớn nhất là kẻ đi tước đoạt quyền con người;kẻ đáng thương nhất, là kẻ chưa hiểu biết về quyền con người;kẻ đáng trách nhất là kẻ quên đi quyền con người;kẻ hèn hạ nhất là kẻ cam chịu mất quyền con người.Tôi là kẻ đáng trách và cũng có lúc trở thành kẻ hèn hạ.
Thế giới hoà nhập,thông tin bùng nổ, đã làm cho tôi thức tỉnh sau đêm dài “dòng đời trôi quằn quại hắt hiu”.Và lúc này khi đã thức tỉnh,nhìn lại những người xung quanh mình,than ôi!tuyệt đại đa số họ là những”kẻ” đáng thương. Đáng thương bởi họ không biết họ có những quyền cơ bản gì! Đáng thương vì họ không biết được ai đã tước đoạt những quyền cơ bản về con người của họ! đáng thương vì suốt cuộc đời của họ từ khi sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay,con người họ không được tiếp nhận một thông tin nào khác ngoài thông tin chính thống của Đảng.
Ai cũng vậy,khi mà mình nhận ra,nhìn thấy những hành vi tội lỗi của người khác,mà không lên tiếng cảnh báo cho người đó dừng lại,hoặc cũng không báo cho mọi người biết để tránh;để đề phòng; để lên tiếng; để nhăn chặn…thì đó cũng là tội lỗi.Từ lối suy nghĩ mộc mạc như vậy,nên việc tôi đến với phong trào dân chủ như một lẽ tự nhiên.Và cũng từ suy nghĩ chất phác như trên,tôi mạnh dạn ghi chép và gửi bạn đọc vài suy nghĩ về quá trình chuyển hoá mà theo cách gọi của Đảng cộng sản là “thoái hoá”của tôi;về một số cuộc làm việc, đấu tranh với bộ máy công an cộng sản.Với mong muốn gửi đến những ai quan tâm đến vận mệnh của đất nước,nhất là các bạn trẻ một số thông điệp nho nhỏ để các bạn hiểu thêm những âm mưu,thủ đoạn,lối hành xử và bản chất của chế độ hiện hành;về vài kinh nghiêm ít ỏi trong quá trình đối mặt với bộ máy công an.
Lúc đầu dự định chỉ viết vài bài,ghi chép một số cuộc làm việc với bộ máy của Đảng(tỉnh uỷ).Nhưng được sự cổ vũ, động viên của một số bạn bè thân hữu gần xa, đặc biệt là tổng biên tập báo Thông Luận,anh Đoàn Xuân Kiên;tổng biên tập báo Đối Thoại,anh Võ Văn Minh đã nhiệt tình chỉnh sửa,bổ xung các bài viết của tôi trước khi đăng tải.Mỗi lần tôi đọc lại,tự rút được nhiều kinh nghiệm và nhận thấy mình trưởng thành lên.Nhân dịp này tôi xin được bày tỏ biết ơn các bạn đọc và cá nhân anh Đoàn Xuân Kiên,anh Võ Văn Minh đã giành cho tôi sự ưu ái hiếm có này.
Các bài viết mang tựa đề: “Đối Mặt”của tôi xin được tạm dừng tại đây,có thể tôi sẽ còn viết tiếp vì các cuộc đối mặt với bộ máy chính quyền cộng sản chưa thể chấm dứt ở đây.
Rất mong bạn đọc trên mạng lượng thứ cho tôi về những gì sơ xuất,những gì khiếm khuyết./.
Lạng Sơn,ngày 20 tháng 7 năm 2009
Trân Trọng
Friday, July 17, 2009
ĐỐI MẶT (34)
Ngày 30 tháng 5 năm 2008, đúng 6h30,hai cán bộ công an huyện cùng phó công an thị trấn gõ cửa nhà tôi và trao cho tôi một giấy triệu tập lên đồn công an huyện làm việc do trưỏng công an huyện ký.Họ túc trực chờ tôi đánh răng rửa mặt và tranh thủ ăn sáng rồi áp giải tôi đi luôn.Tôi tranh thủ vào nhà tắm gọi điện cho anh em hỏi xem Hà Nội có sự kiện gì mà công an triệu tập tôi.Người thì nói không biết,người thì khẳng định không có gì.Vậy là hôm nay chắc chắn có sự kiện lớn đối với tôi,nhưng là vấn đề gì thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.
Kể từ tháng 2 năm 2008 đến nay(tháng7/2009),lúc nào cũng có công an túc trực cạnh nhà tôi canh giữ,bình thường thì một người,thỉnh thoảng họ tăng cường thêm 2 người,cao điểm có lúc lên đến 5 người,nếu biện pháp tăng cường người mà vẫn chưa yên tâm thì họ tiến hành triệu tập lên làm việc để giữ chân, đó là những ngày mà đất nước có sự kiện trọng đại như quốc khánh 2/9,ngày 30/4,1/5 hoặc những ngày mang tính nhạy cảm khác như:quốc khánh trung quốc;ngày thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng ký công hàm cống nạp lãnh hải cho Trung Quốc;những ngày khách quốc tế thăm và làm việc với chính quyền Việt Nam tìm hiểu về vấn đề nhân quyền,tôn giáo;những ngày chính quyền cộng sản tổ chức xét xử những nhà đấu tranh dân chủ,nhân quyền và tôn giáo;những ngày đồng bào công giáo tổ chức cầu nguyện...mới đầu họ canh chừng rất nghiêm túc,nhật ký hàng ngày tôi đi đâu,ai đến nhà,biển số xe những người đến,họ chụp ảnh từ xa,khi về họ đi theo xác định người ở đâu,tên tuổi gì…mãi sau họ nhàm chán,nhất là thời gian gần đây,các cán bộ,chiến sỹ được giao nhiệm vụ canh giữ tôi tỏ ra chán trường,trừ những ngày mang tính nhạy cảm nêu trên,còn lại họ canh gác tôi theo giờ hành chính,sáng cứ 7h30 họ đến,trưa 11h họ về,chiều 1h30 đến,16h30 về cứ thế diễn ra trong suốt thời gian qua.Có lẽ họ đã nhận ra một sự thật đối với tôi chẳng có gì nguy hiểm,bởi suốt hơn hai năm qua họ không phát hiện được tôi có những hoạt động gì mang tính gây an nguy cho chế độ.Ngay mới đây thôi, khi phái đoàn nghị viên châu âu đến thăm Việt Nam,lập tức lực lượng công an được tăng cường thành một tổ ba người,họ vẫn chểnh mảng việc canh giữ tôi,thấy vậy buổi trưa khi tốp công an này đi ăn trưa,tôi đi về quê,chiều hôm sau mới về.Về đến nhà,vợ con tôi nói làng xóm cho biết chiều qua bọn công an đi uống rượu về,buổi chiều cả nhà tôi đi vắng,hết ngó nhìn lại đến gõ cửa,rồi một thằng hung hăng lắm, mặt nó đỏ văng do uống quá nhiều rượu đến đạp chân ầm ầm,định phá cửa nhà tôi,nghe mà tức nhưng cố nén chịu.Khi thấy tôi về tốp công an ba người xông thẳng vào nhà tôi hạch sách.
Kể từ tháng 2 năm 2008 đến nay(tháng7/2009),lúc nào cũng có công an túc trực cạnh nhà tôi canh giữ,bình thường thì một người,thỉnh thoảng họ tăng cường thêm 2 người,cao điểm có lúc lên đến 5 người,nếu biện pháp tăng cường người mà vẫn chưa yên tâm thì họ tiến hành triệu tập lên làm việc để giữ chân, đó là những ngày mà đất nước có sự kiện trọng đại như quốc khánh 2/9,ngày 30/4,1/5 hoặc những ngày mang tính nhạy cảm khác như:quốc khánh trung quốc;ngày thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng ký công hàm cống nạp lãnh hải cho Trung Quốc;những ngày khách quốc tế thăm và làm việc với chính quyền Việt Nam tìm hiểu về vấn đề nhân quyền,tôn giáo;những ngày chính quyền cộng sản tổ chức xét xử những nhà đấu tranh dân chủ,nhân quyền và tôn giáo;những ngày đồng bào công giáo tổ chức cầu nguyện...mới đầu họ canh chừng rất nghiêm túc,nhật ký hàng ngày tôi đi đâu,ai đến nhà,biển số xe những người đến,họ chụp ảnh từ xa,khi về họ đi theo xác định người ở đâu,tên tuổi gì…mãi sau họ nhàm chán,nhất là thời gian gần đây,các cán bộ,chiến sỹ được giao nhiệm vụ canh giữ tôi tỏ ra chán trường,trừ những ngày mang tính nhạy cảm nêu trên,còn lại họ canh gác tôi theo giờ hành chính,sáng cứ 7h30 họ đến,trưa 11h họ về,chiều 1h30 đến,16h30 về cứ thế diễn ra trong suốt thời gian qua.Có lẽ họ đã nhận ra một sự thật đối với tôi chẳng có gì nguy hiểm,bởi suốt hơn hai năm qua họ không phát hiện được tôi có những hoạt động gì mang tính gây an nguy cho chế độ.Ngay mới đây thôi, khi phái đoàn nghị viên châu âu đến thăm Việt Nam,lập tức lực lượng công an được tăng cường thành một tổ ba người,họ vẫn chểnh mảng việc canh giữ tôi,thấy vậy buổi trưa khi tốp công an này đi ăn trưa,tôi đi về quê,chiều hôm sau mới về.Về đến nhà,vợ con tôi nói làng xóm cho biết chiều qua bọn công an đi uống rượu về,buổi chiều cả nhà tôi đi vắng,hết ngó nhìn lại đến gõ cửa,rồi một thằng hung hăng lắm, mặt nó đỏ văng do uống quá nhiều rượu đến đạp chân ầm ầm,định phá cửa nhà tôi,nghe mà tức nhưng cố nén chịu.Khi thấy tôi về tốp công an ba người xông thẳng vào nhà tôi hạch sách.
Friday, July 3, 2009
ĐỐI MẶT (33)
Ngày 29 tháng 4 năm 2008, ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh 2008 sẽ đựơc rước vào thành phố Hồ Chí Minh, qua hai quần đảo Hoàng sa,Trường sa của Việt Nam rồi vào đảo Hải Nam,lãnh thổ Trung Quốc để tiến về Bắc Kinh.Thế giới đã có nhiều phản ứng về sự kiện này,nhiều nước lên tiếng tẩy chay thế vận hội,cho rằng trong thời đại ngày nay, Trung Quốc không xứng đáng để tổ chức đăng cai sự kiện thể thao lớn nhất trên hành tinh bởi Trung Quốc là một trong những nước vi phạm trắng trợn về dân chủ,nhân quyền.Môi trường Bắc Kinh bị ô nhiễm không đảm bảo tiêu chuẩn cho việc tổ chức thế vận hội.
Tại Việt Nam,từ cuối năm 2007,các tầng lớp nhân dân lao động,nhất là giới sinh viên,trí thức đã rầm rộ tổ chức các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm quần đảo Trường Sa,Hoàng Sa của Việt Nam.Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình được tổ chức ôn hoà,trật tự,biểu lộ mối quan tâm sâu sắc đến hiện trình đất nước. Sự kiện thế vận hội Bắc Kinh,một lần nữa lại dãy lên phong trào lên tiếng ủng hộ việc tẩy chay thế vận hội,phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc chiếm quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa,khẳng định hai quần đảo trên thuộc chủ quyềnViệt Nam.Phản đối thái độ bạc nhược của nhà cầm quyền Việt Nam trong tình hình đất nước đang nguy biến.Phong trào dân chủ,các tầng lớp trí thức,sinh viên,những người lao động yêu nước một lần nữa lên tiếng kêu gọi xuống đường biểu tình tại hai thành phố lớn là thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Hà Nội.Là một công dân,tự thấy mình không thể không quan tâm đến tình hình của đất nước đang bị ngoại bang gặm nhấm từng ngày đến sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc.Tôi chủ động điện thoại cho mấy anh em dân chủ ở Hà Nội,và được biết lần này tại Hà Nội phong trào dân chủ đứng ra tổ chức thu hút mọi tầng lớp nhân dân tham gia tổ chức biểu tình vào lúc 8h ngày 29 tháng 4 năm 2008, đúng vào thời điểm ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh được rước vào lãnh thổ Việt Nam.Chiều 28 tôi tìm cách thoát khỏi tốp công an canh gác để đi Hà Nội,mãi đến 17h tôi mới lên được xe. Đến Hà Nội,tôi điện cho mấy anh em dân chủ hỏi han tình hình nhưng không ai trả lời,mãi sau có số máy lạ điện cho tôi, đó là Nguyễn Tiến Nam,thì ra là Tiến Nam thay sim mới để gọi tôi tránh sự nghe lén của công an.
Tại Việt Nam,từ cuối năm 2007,các tầng lớp nhân dân lao động,nhất là giới sinh viên,trí thức đã rầm rộ tổ chức các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm quần đảo Trường Sa,Hoàng Sa của Việt Nam.Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình được tổ chức ôn hoà,trật tự,biểu lộ mối quan tâm sâu sắc đến hiện trình đất nước. Sự kiện thế vận hội Bắc Kinh,một lần nữa lại dãy lên phong trào lên tiếng ủng hộ việc tẩy chay thế vận hội,phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc chiếm quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa,khẳng định hai quần đảo trên thuộc chủ quyềnViệt Nam.Phản đối thái độ bạc nhược của nhà cầm quyền Việt Nam trong tình hình đất nước đang nguy biến.Phong trào dân chủ,các tầng lớp trí thức,sinh viên,những người lao động yêu nước một lần nữa lên tiếng kêu gọi xuống đường biểu tình tại hai thành phố lớn là thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Hà Nội.Là một công dân,tự thấy mình không thể không quan tâm đến tình hình của đất nước đang bị ngoại bang gặm nhấm từng ngày đến sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc.Tôi chủ động điện thoại cho mấy anh em dân chủ ở Hà Nội,và được biết lần này tại Hà Nội phong trào dân chủ đứng ra tổ chức thu hút mọi tầng lớp nhân dân tham gia tổ chức biểu tình vào lúc 8h ngày 29 tháng 4 năm 2008, đúng vào thời điểm ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh được rước vào lãnh thổ Việt Nam.Chiều 28 tôi tìm cách thoát khỏi tốp công an canh gác để đi Hà Nội,mãi đến 17h tôi mới lên được xe. Đến Hà Nội,tôi điện cho mấy anh em dân chủ hỏi han tình hình nhưng không ai trả lời,mãi sau có số máy lạ điện cho tôi, đó là Nguyễn Tiến Nam,thì ra là Tiến Nam thay sim mới để gọi tôi tránh sự nghe lén của công an.
Sunday, June 21, 2009
ĐỐI MẶT (32)
Sau khi Trung Quốc ngang nhiên công bố hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam là đơn vị hành chính trực thuộc thành phố Tam Sa của Trung Quốc. Ngày 9 tháng 12 năm 2007 Các tầng lớp trí thức,sinh viên Việt Nam rầm rộ xuống đường biểu tình phản đối chính sách bành trường của chính quyền Bắc Kinh trước đại sư quán trung quốc tại 46 đường Hoàng Diệu,Hà Nội.Hai ngày sau,người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc ra tuyên bố:”Trung quốc không muốn có một hình ảnh phản đối Trung Quốc tại Việt Nam…”
Trên mạng internet tiếp tục đăng tải kêu gọi của giới sinh viên,trí thức tham gia xuống đường biểu tình trước đại sư quán Trung Quốc,vào các ngày chủ nhật 16 và 23 tháng 12 năm 2007tiếp theo.Mấy anh em ở Hà Nội điện cho tôi, mời tôi xuống để quan sát thực tế tình hình vừa là góp phần động viên anh em,vừa để tận mắt chứng kiến sự kiện diễn ra,góp phần tiếng nói cổ vũ cho khí thế yêu nước của giới tre Việt Nam khi tổ quốc đang có nguy cơ bị xâm hại.
Saturday, June 20, 2009
Một tấm lòng ưu ái đồng bào ta ở nước ngoài
Trong buổi trò chuyện trên chương trình phát thanh “Từ Cánh Đồng Mây” đầu tháng 5 vừa qua của tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, nói chung thính giả chú tâm nhiều đến phần nói về bôxit Tây Nguyên. Là nhà khoa học, người nói đã đưa ra nhiều lý lẽ có căn cứ xác đáng rất thuyết phục về kinh tế-kỹ thuật đủ sức chứng minh rõ ràng tính bất hợp lý, bất hợp pháp của việc triển khai dự án này. Thính giả càng sôi sục khi nghe người nói như thét lên quyết liệt: “Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên”.
Thật vậy, “Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên” phải được xem là hiệu lệnh của toàn dân mà không người lãnh đạo nào được làm trái.
Tuy nhiên, sau đó ít hôm, ai đó đã gửi vào hộp thư điện tử của tôi loạt bài của tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang viết về vấn đề đồng bào ta ở nước ngoài. Thì ra, ngoài phần bôxit Tây Nguyên, thính giả này lại đặc biệt lưu tâm đến nội dung này ở phần đầu buổi phỏng vấn. Tình cờ tôi được khuyến khích ngồi đọc lại mấy bài viết đó và có đôi dòng cảm nhận:
Thật vậy, “Không được cho Trung Quốc vào Tây Nguyên” phải được xem là hiệu lệnh của toàn dân mà không người lãnh đạo nào được làm trái.
Tuy nhiên, sau đó ít hôm, ai đó đã gửi vào hộp thư điện tử của tôi loạt bài của tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang viết về vấn đề đồng bào ta ở nước ngoài. Thì ra, ngoài phần bôxit Tây Nguyên, thính giả này lại đặc biệt lưu tâm đến nội dung này ở phần đầu buổi phỏng vấn. Tình cờ tôi được khuyến khích ngồi đọc lại mấy bài viết đó và có đôi dòng cảm nhận:
Saturday, June 6, 2009
ĐỐI MẶT (31)
Tối mồng một tết nguyên đán năm 2008,khi tôi chuẩn bị đi nghỉ thì có điện thoại,mở máy nhận ra ngay tiếng của phạm thanh nghiên, quê Hải Phòng.
-Chú Hồi ơi cụ Chính mất rồi!
Tôi giật mình hỏi lại cho kỹ:cụ Chính nào?có phải cụ Chính Hà Nội không?
-Vâng.Cụ Hoàng Minh Chính!
-Cụ mất lúc nào?
-Cụ vừa đi xong,cháu điện cho chú ngay.
Nhìn đồng hồ chỉ 11h30,tôi bần thần nằm vật trên chiếc đi văng giữa nhà,vơ lấy chiếc điện thoại thông báo tin cụ mất cho bạn bè,thân hữu.
-Chú Hồi ơi cụ Chính mất rồi!
Tôi giật mình hỏi lại cho kỹ:cụ Chính nào?có phải cụ Chính Hà Nội không?
-Vâng.Cụ Hoàng Minh Chính!
-Cụ mất lúc nào?
-Cụ vừa đi xong,cháu điện cho chú ngay.
Nhìn đồng hồ chỉ 11h30,tôi bần thần nằm vật trên chiếc đi văng giữa nhà,vơ lấy chiếc điện thoại thông báo tin cụ mất cho bạn bè,thân hữu.
ĐỐI MẶT (30)
Được tin thân mẫu tôi lâm bệnh hiểm nghèo, một buổi sáng mùa hè, anh Ngô Quỳnh, quê Yên Dũng, Bắc Giang, đang làm ăn ở Hà Nội điện cho tôi: “sáng mai, (28/6/2008) cháu lên thăm bà, khi nào đến cháu điện chú ra đón”. Hôm sau gần 12h trưa, Quỳnh điện cho tôi. Tôi đi xe máy ra đón, thấy có cả Phạm Văn Trội, quê Thường Tín, Hà Tây (nay là Hà Nội) . Mừng quá, tôi gọi xe cửu lai Phạm Văn Trội về nhà tôi. Lịch trình, cơm nước xong, tôi đưa anh em đến thăm thân mẫu tôi đang ở bên nhà chú em tôi cách nhà tôi gần cây số. Sau khi đi kiểm tra, xét nghiệm tại bệnh viện K Hà Nội, bệnh viện kết luận bà bị bênh ung thư gan giai đoạn cuối, bệnh viện khuyên nên đưa bà về phục dưỡng, chăm sóc, bà đã hết khả năng cứu chữa. Gia đình tôi thống nhất tạm thời đưa bà về nhà chú em tôi để chăm sóc thời gian, khi bệnh lâm nặng sẽ đưa về quê, lúc này gia đình vẫn chưa cho bà biết bà bị bệnh hiểm nghèo. Tôi nói với các chú em tôi rằng: nếu để bà ở nhà tôi, một số anh em bạn bè, chiến hữu trong “làng dân chủ” đến thăm thì chắc chắn công an sẽ dở trò, có thể gây cơn xốc khôn lường cho bà. Thế rồi mọi tính toán của tôi đều chính xác đến tuyệt đối.
Ba anh em, chú cháu mới bắt đầu ngồi vào ăn cơm, thì một tốp công an huyện ập đến nhà. Vẫn bác trưởng khu, và một công an viên của khu dẫn tốp công an gồm ba người đến, bác trưởng khu giới thiệu là ba đồng chí công an huyện phụ trách địa bàn thị trấn đến làm việc với các anh. Rút kinh nghiệm lần trước đụng độ với Phương Anh cũng tại nhà tôi, lần này họ không vu cáo, đặt điều như lần trước mà đi thẳng vào nội dung đã được sắp đặt.
Ba anh em, chú cháu mới bắt đầu ngồi vào ăn cơm, thì một tốp công an huyện ập đến nhà. Vẫn bác trưởng khu, và một công an viên của khu dẫn tốp công an gồm ba người đến, bác trưởng khu giới thiệu là ba đồng chí công an huyện phụ trách địa bàn thị trấn đến làm việc với các anh. Rút kinh nghiệm lần trước đụng độ với Phương Anh cũng tại nhà tôi, lần này họ không vu cáo, đặt điều như lần trước mà đi thẳng vào nội dung đã được sắp đặt.
Subscribe to:
Posts (Atom)