Thursday, April 9, 2009

ĐỐI MẶT (23)

Những ngày nằm chờ cấp trên xử lý là những ngày tâm trạng tôi thấy không kém phần mệt mỏi so với những ngày vừa qua bị Công An quản thúc, làm việc. Tôi chỉ muốn nhanh chóng rũ bỏ được mọi “danh hiệu”mà Đảng Cộng Sản Việt Nam đã gắn cho tôi để thảnh thơi dấn thân theo con đường mà bấy lâu nay đã nung nấu trong lòng. Về phía Đảng Cộng Sản, nhất là tổ chức Đảng đang quản lý tôi, họ cũng muốn nhanh chóng xử lý tôi để một mặt khỏi bận tâm, phủi tay hết trách nhiệm, mặt khác cũng muốn chuyển giao cho ngành Công An trực tiếp theo rõi, giám sát,  xử lý theo pháp luật. Mong muốn của họ là phải trừng phạt tôi thật nặng để hả dạ, mặt khác để làm gương cho những “kẻ” khác. Ngành Công An của địa phương cũng muốn chuyển giao nhanh để ra tay, họ đinh ninh rằng cứ để cho Công An xử lý rồi sẽ thấy. Và những gì đến,  sẽ phải đến.


Ngày 19 tháng 4 năm 2007, Thường Trực Huyện Ủy thông báo cho tôi sáng ngày 20 tháng 4 năm 2007 có mặt tại Huyện Ủy để họp Ban Thường Vụ Huyện Ủy, nội dung cuộc họp được ghi rõ: kiểm điểm và thi hành kỷ luật đối với trường hợp của tôi. Thường Trực yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm thật sâu sắc để trình bày trước cuộc họp.

Sunday, March 15, 2009

Chế độ độc quyền đã thui chột nền giáo dục Việt Nam

Đó là tiếng nói chung của những người dân thấp cổ, bé họng. Họ là những người lao động lương thiện không có chút địa vị trong xã hội, cũng chẳng có kinh tế trong tay khá giả gì (tuy nhiên từ ngữ của mỗi người có khác nhau, nhưng chung quy lại là như vậy).

Tôi bắt đầu để tâm suy nghĩ và giật mình nghĩ đến nền giáo dục nước nhà mà ngay tại bây giờ báo chí trong và ngoài nước đang lên tiếng báo động. Phải chăng đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến học sinh bỏ học mà các nhà chức trách không phải không biết đến mà có lẽ đã cố tình né tránh không nói đến.

Nhìn vào thực tế từ mười năm trở lại đây, đội ngũ cán bộ công chức được tuyển dụng vào các cơ quan của đảng, nhà nước việt nam ở các cấp, tuyệt đại đa số chỉ gồm hai thành phần chính: Một là con em của những người có chức, có quyền trong xã hội; hai là những con em là gia đình có kinh tế khá giả. Thử lần mò đi tìm nguyên nhân để lý giải việc này thì thấy đối tượng bỏ học chỉ là những con em của nông dân lao động thuần tuý. Họ buộc phải cho con nghỉ học bởi không chỉ vì lý do khó khăn kinh tế, không chỉ vì sức học yếu không theo kịp chương trình, không chỉ vì trường lớp xa, đi lại khó khăn, nguy hiểm mà còn có những lý do sau đây:

Tuesday, March 10, 2009

ĐỐI MẶT (22)

Tâm niệm của tôi,việc đầu tiên sau khi được tha bổng là phải về ngay quê để nói với Thân Mẫu mình vì hôm tổ chức sinh nhật lần thứ 75 của bà, tôi đã bị bắt,nên không có mặt.Vợ và chú em tôi phải nói với bà là tôi đi công tác đột xuất,bởi vậy ngay sáng hôm sau tôi phải về quê ngay.
            Tôi nói cho mẹ tôi nghe hết toàn bộ sự việc diễn ra,vì sao tôi phải làm như vậy?bà chỉ nghe tôi nói rồi than phiền rằng nhà mình gặp vận đen đủi,số của tôi nó phải vất vả,thiệt thòi...tôi lại phải giải thích cho bà một thôi,một hồi rồi bà mới thôi than vãn.Trưa hôm đó tôi tổ chức mâm cơm tại nhà mẹ tôi,mời anh em thân thích đến để chia sẻ.Mọi người bàng hoàng khi nghe tôi kể mọi chuyện.
            -Mồ mả nhà mình chỉ phát đến vậy thôi!một chú em tôi than vãn.
            -Anh không bị bắt là phúc rồi!thôi đừng cựa nữa.Một cậu khác khuyên nhủ.
            Tôi lại phải giải thích với mọi người về sự cần thiết phải lên tiếng,đó là việc làm cần thiết và chính nghĩa và nếu việc lên tiếng bênh vực lẽ phải,bênh dân,lên án sự độc đoán chuyên quyền,sự tham nhũng của những kẻ đang nắm chức quyền,sự ức hiếp quần chúng của bọn quan lại...mà phải ngồi tù thì tôi cũng phải vui vẻ chấp nhận.
            -Những việc anh nói thì ai chẳng biết,ai chẳng thấy,nhưng nói để làm gì?ai bênh mình?và xét cho cùng thì giải quyết được gì?chỉ tội chúng nó ghét thêm,mang vạ vào thân,thiệt thòi cho mình và cho gia đình anh, em,họ hàng thân tộc.Tốt nhất là anh nên dừng lại ở đây,yên phận thủ thường.Một mình anh cũng chưa làm chuyển biến được tình hình xã hội hiện nay.Mọi người đồng nhất khuyên ngăn tôi.Lúc ra về,mọi người tỏ ra thất vọng và trách móc tôi,vì tôi đang là niềm tự hào của gia đình,họ tộc.

Friday, March 6, 2009

ĐỐI MẶT (21)

Hôm nay là ngày thứ năm đối mặt với bộ máy Công an Cộng sản,cũng là ngày cuối tuần,có lẽ mọi việc đã khép lại ở đây,bởi nhìn Trưởng Phòng Công an với cậu Thư ký làm việc với tôi,với tâm trạng mệt mỏi và chiếu lệ.Vẫn động tác lật qua,lật lại quyển sổ ghi chép cá nhân rồi đánh dấu những câu hỏi để chất vấn tôi,anh ta lại bắt đầu vào nội dung bài viết của tôi:”Thần tượng Hồ Chí Minh có thể cứu cánh cho Đảng Cộng sản Việt Nam?”.Anh ta bắt đầu với giọng điệu rời dạc vì biết chắc là tôi bỏ ngoài tai,nhưng do lịch đã duyệt,buộc anh ta phải làm,bởi không lẽ cho tôi nghỉ sáng nay thì chắc hẳn cấp trên không chịu.
            Thế rồi anh ta bắt đầu nói về Hồ Chí Minh với giọng điệu và ngôn từ nhàm tai:nào là người đã khai sinh ra Nước Việt Nam;nào là người sáng lập ra Đảng Cộng sản,một Đảng tiên phong,người tổ chức mọi thắng lợi Cách Mạng Việt Nam;chiến sỹ Cộng sản Quốc tế;Danh Nhân Văn Hóa Thế giới...tôi quay mặt đi chỗ khác,mặc anh ta diễn thuyết,lúc trầm,lúc bổng, anh ta tiếp tục:với công lao trời biển của Người đối với Dân Tộc ta,Đất Nước ta,để tỏ lòng biết ơn Người,Đảng,Nhà Nước,Nhân Dân ta dựng lăng để Đồng Bào cả nước,kiều bào ta ở nước ngoài có cơ hội thăm viếng Người,vậy mà anh dám cả gan đả kích,anh là kẻ ăn cháo đái bát.Bây giờ toàn Đảng,toàn Dân,toàn Quân ta đang tìm hiểu và học tập tấm gương,đạo đức của Người,anh lại đi làm cái việc nhạo báng Đảng,Nhà Nước,đi ngược lại nguyện vọng của toàn Dân Tộc Việt Nam,anh thử nghĩ xem anh là loại người gì?anh có nghĩ con anh sau này trưởng thành,nó phải hổ thẹn vì có người cha quái gở,bị mọi người căm ghét,thử hỏi lúc đó con anh nó sống thế nào với cộng đồng xã hội?nào,bây giờ thì anh nói với tôi những gì anh suy nghĩ nào?

ĐỐI MẶT (20)

Hôm nay là ngày thứ tư tiếp tục chương trình thẩm vấn. Trưởng phòng tư tưởng –văn hóa công an tỉnh lạng sơn cùng cậu thư ký của anh ta làm việc với tôi,  mở đầu buổi làm việc, trưởng phòng đặt vấn đề:
Trước tiên tôi muốn trao đổi với anh một việc, mấy ngày nay tôi suy nghĩ rất nhiều về anh, thấy rằng anh là người thật thà, là người tốt, có trình độ năng lực nhất định. Con người ta ai cũng có những lúc sa ngã, quan trọng là phải biết tự đứng lên và chọn cho mình hướng đi đúng đắn, anh còn đến chục năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu, vì vậy tôi muốn thuyên chuyển anh về tỉnh công tác, anh nghĩ thế nào? nếu anh đồng ý tôi sẽ đề xuất với lãnh đạo chắc chắn sếp sẽ chấp nhận. Anh không cần phải trả lời ngay, cứ suy nghĩ đi rồi trả lời tôi lúc nào cũng được.
Thật bất ngờ với tôi về tình huống này, trong giây lát lưỡng lự, tôi hình dung toàn bộ những ý đồ của họ đối với tôi. Đây là phương sách để buộc tôi từ bỏ con đường đấu tranh dân chủ, mục đích chính của họ là tìm cách để quản lý tôi chứ thực chất họ chẳng có lòng nhân đạo gì. Tôi biết tôi sẽ bị khai trừ ra khỏi đảng, bị cách chức các chức vụ tôi đang đảm nhiệm, họ định chuyển tôi lên tỉnh để bố trí một chân lon ton ở một cơ quan nào đó để họ đạt được mục đích tách tôi ra khỏi phong trào dân chủ, có cớ quản lý tôi, theo rõi tôi, buộc tôi chấm dứt mọi hoạt động chống lại chủ chương, chính sách của đảng và nếu tôi chấp nhận thì hiển nhiên tôi sẽ phải chấp nhận mọi điều kiện của họ đưa ra.

Monday, February 9, 2009

ĐỐI MẶT (19)

Hôm nay là ngày thứ ba phải đối mặt với bộ máy của đảng,chính quyền nhà nước cộng sản Việt nam,tâm trạng tôi hoàn toàn đã trở lại bình thường,bởi qua hai ngày làm việc tôi đã nhận biết được tất cả những gì họ muốn,những gì họ sẽ làm trong những ngày tiếp theo.Mục tiêu chính của họ là khuất phục tôi,chấm dứt việc tôi liên hệ với những nhà dân chủ,chấm dứt việc viết bài phát tán trên mạng,ăn năn hối cải,xin được khoan hồng.Tôi thừa biết họ không thể bắt tôi và hơn thế họ còn lo sợ vụ việc của tôi bung bét sẽ ảnh hưởng xấu đến dư luận vì thế tôi càng phấn trấn,tự tin,minh mẫn bình tĩnh để đối phó với họ.
            Ăn sáng xong,tốp chúng tôi gồm hơn chục người(công an,cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy) thũng thẵng đi bộ từ nhà khách tỉnh ủy về ban tổ chức để tiếp tục công việc khai thác,thẩm vấn tôi.Bỗng có tiếng xe máy phanh kít lại ngay sát tôi,mấy cán bộ,chiến sỹ công an giật thót mình,liền tạo thành hàng rào xung quanh tôi, một anh bạn của tôi thân nhau từ còn nhỏ,sau này đi thoát ly,anh làm việc trên tỉnh,vẫn thường xuyên liên lạc,tụ tập chén anh,chén chú với nhau,tính văn nghệ sỹ,thích vui vẻ,sống phóng khoáng nên dù có trình độ,năng lực nhưng con đường thăng tiến gặp nhiều trắc trở,thường được cấp trên đánh giá là con người thiếu chín chắn,lập trường bấp bênh,hay chọc ngoáy lãnh đạo nên leo lên đến cấp phó ngành của tỉnh thế rồi lại xuống làm cấp trưởng phòng của sở,an phận ở mức này để chờ nghỉ hưu.
            Chiều qua tôi thấy ông vào nhà khách tỉnh ủy,tôi biết chắc là ông nghỉ đó,điện mãi mà không liên lạc được,sao vậy?thay số máy sao không thông báo?

Wednesday, January 21, 2009

ĐỐI MẶT (18)

14h tôi lại có mặt tại phòng làm việc của ban tổ chức tỉnh ủy,chiều nay họ chuyển sang kiểm tra đầu máy tính của cá nhân tôi,mọi người lại xúm xung quanh “chuyên gia”máy tính với vẻ mặt tò mò.Tôi ngồi ghế uống nước,hút thuốc chờ đợi,người cán bộ tổng cục an ninh có tên Thắng lướt qua quan sát nhưng không vào phòng,cậu công an trẻ tuổi ở Hà nội lên lại đi vào phòng lân la kiếm chuyện với tôi.
            Bây giờ có một người hôm nào cũng sang trước nhà anh chửi anh,vu khống anh,anh có tức không?-câụ ta đột xuất hỏi tôi.
            Tôi ngạc nhiên về câu hỏi trẻ con này,nhưng rồi cũng phải trả lời.
            Ý anh là gì?anh bảo tôi chửi ai,vu khống ai?
            Chính anh đã vu khống,chửi đảng,chửi chế độ đúng không?
            Anh thử trích những câu tôi vu khống,chửi đảng,chửi chế độ xem nào?
            Anh nói là đảng thối nát,đảng bạo hành,độc đoán chuyên quyền...đó chẳng phải là vu khống,chửi đảng,chửi chế độ còn gì,phải không?
            Anh hiểu thế nào là vu khống?vu khống tức là việc bịa đặt,dựng chuyện làm hại người khác,tôi không bịa đặt,không dựng chuyện,tôi lại càng không bao giờ đi chửi ai.Tham nhũng đang là quốc nạn,chính đảng nói như vậy,anh biết đấy chỉ những người có chức quyền thì mới hội tụ đủ các điều kiện để tham nhũng,những người dân lành thì dù có muốn tham cũng chẳng được,dù có thích nhũng nhiễu cũng không làm nổi,ở nước ta người nắm chức quyền trong tay chỉ có thể là những đảng viên của đảng,những người này vừa có quyền,vừa là những người gây nhũng nhiễu,là thủ phạm gây ra nạn tham nhũng, đó là một đảng thối nát,không oan chút nào.Độc đoán chuyên quyền thì anh quá rõ rồi,đảng tuyên bố không bao giờ chia sẻ quyền lực cho bất cứ ai,chỉ có một mình đảng để thao túng mọi hoạt dộng xã hội,bắt mọi người thừa nhận sự độc tôn cai trị của mình,ai không thừa nhận thì bị quy cho tội phản quốc,bỏ tù,đó chính là độc đoán chuyên quyền.Tất cả những gì tôi viết,tôi nói đều là sự thật.

ĐỐI MẶT (17)

Hai thanh niên ơi ngủ đi
            Vâng, chú ngủ trước đi, bọn cháu xem bóng đá tý đã.
            Nói trước là chú có tật rất xấu,  khi ngủ ngáy rất to, thông cảm cố chịu đựng nhé!
            Không sao, bọn cháu thanh niên đặt đầu là ngủ ấy mà chú.
            Thời gian gay cấn nhất đã qua, sau một ngày đối mặt với bộ máy chuyên nghiệp, bài bản đã giúp tôi trưởng thành nhanh chóng, tìm ra được phương sách ứng xử tốt hơn để đối phó một cách tương tựu. Nhìn đồng hồ đã 24h30, thành phố lạng sơn náo nhiệt là vậy nay đã chìm đắm trong không gian yên tĩnh, mọi sự vật và hiện tượng đều trở nên hiền hòa, con người thu lại trong thiên nhiên tĩnh mịch.
Trong mơ màng,  trước mặt tôi hình ảnh người phó ban tổ chức tỉnh ủy, cũng là người có nhiều thâm niên trong ngành công an, một người quyền chức trong tay chẳng có gì đáng nói nhưng được cái rất tiêu biểu cho một cán bộ của Đảng cộng sản Việt Nam, hội tụ khá đầy đủ các tố chất của một viên chức dưới chế độ đương thời, đó là hách dịch, quan liêu, cửa quyền, kiêu ngạo. Với cái chức phó ngành của một địa phương cấp tỉnh vậy mà dám lên mặt tuyên bố: “tôi còn sống thì cái Đảng này không bao giờ chết được”, nhưng đó là cái thùng rỗng, cứ chạm đến là kêu to, thật tiếc thay cho Đảng, trong thời đại ngaỳ nay những người như vậy mà vẫn được trọng dụng. Hình ảnh của người trưởng phòng công an tỉnh đội lốt cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy một cách hớ hênh, trơ chẽn đến nực cười, sốt sắng trong công việc nhưng vụng về về nghiệp vụ. . . cứ để xuôi theo dòng suy nghĩ cho đến thiếp đi lúc nào không biết. Sáng hôm sau tỉnh dậy người nhẹ nhõm, khoan thai, tinh thần sảng khoái, phấn trấn sẵn sàng cho mình để bước vào cuộc đối mặt mới.
            

Sunday, January 4, 2009

ĐỐI MẶT (16)

Khỏi cần tôi phải chỉ dẫn,lái xe đỗ chính xác ngay sân nhà tôi,tôi xuống xe mấy cậu công an trẻ được phân công vội vàng theo sát tôi từng bước.Vợ tôi mở cửa,tôi bước lại gần và nói nhỏ.
Anh đã bị bắt,vợ tôi bàng hoàng
Làm sao?
Bình tĩnh không sao đâu-tôi trả lời.Một công an đứng sát tôi vẻ mặt nghiêm nghị:
Anh Hồi không trao đổi.
Tôi đi vào ngồi xuống ghế uống nước.
Vợ tôi cũng biết lơ mơ về việc tôi liên lạc với Nguyễn văn Đài và biết Đài đã bị bắt,rồi thời gian gần đây tôi hay thức khuyêa,dậy sớm viết lách nhiều,mấy lần vợ tôi gặng hỏi,tôi gạt đi.Vợ tôi làm nghề giáo viên,cả ngày đi trường,tối lại phải soạn bài,xem ra cái nghề dạy học là một trong những nghề vất vả.Mỗi người một việc,bận rộn suốt ngày nên vợ tôi cũng chẳng quan tâm đến những việc tôi làm,thấy tôi thông báo,vợ tôi cũng láng máng biết chuyện gì nhưng không rõ ngọn ngành.
Trưởng phòng công an Thực mời vợ tôi ngồi rồi bắt đầu câu chuyện.
Chúng tôi ở ban tổ chức tỉnh ủy,có một số nội dung công việc cần làm việc với anh Hồi,thời gian có lẽ phải hết tuần,hôm nay là thứ hai, chị cứ yên tâm không có gì lớn đâu.Trong thời gian anh Hồi đi làm việc với chúng tôi,đề nghị chị giữ kín,đừng tiết lộ cho ai biết,sợ rằng dư luận không tốt làm ảnh hưởng đến uy tín của anh Hồi vì mình còn công tác lâu dài,chị hiểu ý tôi nói không?

ĐỐI MẶT (15)

Kết thúc cuộc thẩm vấn buổi sáng, tôi được đưa về nhà khách tỉnh ủy lạng sơn, cùng đi với tôi có đến bốn, năm thanh niên luôn bám sát tôi, họ không cho tôi tiếp xúc bất cứ ai, kể cả lúc đi vệ sinh họ cũng túc trực ngay cửa theo rõi, giám sát. Tôi được bố trí nghỉ ở một phòng có ba giường, thuộc tầng hai, tôi nghỉ giường trong, hai thanh niên nghỉ ở hai giường ngoài gần cửa ra vào để canh giữ. Tôi bắt đầu thấy thấm mệt sau một buổi rằng co đấu trí, mặc dù đã có những chủ động cho mình khá kỹ lưỡng nhưng có nhiều tình huống mà mình chưa tiên lượng được, bởi vậy trong quá trình làm việc với một bộ máy dày dạn kinh nghiệm không thể tránh khỏi những lúng túng, nhưng rất mừng là chưa có gì sơ suất đáng tiếc xảy ra, lúc nào cũng luôn ở tư thế ngang tầm với họ để cùng trao đổi, tranh luận.
Đang quăng mình trên giường để xả hơi, vừa tư duy tổng kết buổi làm việc sáng nay thì có người gõ cửa thúc đi ăn cơm. Họ bố trí cho chúng tôi một phòng ăn biệt lập, hai mâm cơm khá thịnh soạn được bày sẵn, tiếp tôi gồm có trưởng,  phó phòng bảo vệ chính trị nội bộ cùng các chuyên viên của phòng, còn lại hơn nủa số người lạ mặt bao gồm phần lớn là những thanh niên trên dưới tuổi ba mươi, có một người vẻ mặt đăm chiêu, ở tuổi ngoài bốn mươi, hỏi ra đó chính là trưởng phòng văn hóa-tư tưởng công an tỉnh lạng sơn, người mà được giao nhiệm vụ trực tiếp làm việc với tôi trong suốt thời gian điều tra, thẩm vấn, anh ta tên là Thực,  nhưng đã được thay một nhãn hiệu mới là cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy. Tìm hiểu thêm hóa ra là toàn bộ những người mà tôi không quen biết họ đều là cán bộ, chiến sỹ,  quân của trưởng phòng Thực nhưng cũng được thay bằng nhãn mác cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy.
          

Friday, January 2, 2009

ĐỐI MẶT (14)

Kết thúc cuộc thẩm vấn buổi sáng,tôi được đưa về nhà khách tỉnh ủy lạng sơn,cùng đi với tôi có đến bốn,năm thanh niên luôn bám sát tôi,họ không cho tôi tiếp xúc bất cứ ai,kể cả lúc đi vệ sinh họ cũng túc trực ngay cửa theo rõi,giám sát.Tôi được bố trí nghỉ ở một phòng có ba giường,thuộc tầng hai,tôi nghỉ giường trong,hai thanh niên nghỉ ở hai giường ngoài gần cửa ra vào để canh giữ.Tôi bắt đầu thấy thấm mệt sau một buổi rằng co đấu trí ,mặc dù đã có những chủ động cho mình khá kỹ lưỡng nhưng có nhiều tình huống mà mình chưa tiên lượng được,bởi vậy trong quá trình làm việc với một bộ máy dày dạn kinh nghiệm không thể tránh khỏi những lúng túng,nhưng rất mừng là chưa có gì sơ suất đáng tiếc xảy ra,lúc nào cũng luôn ở tư thế ngang tầm với họ để cùng trao đổi,tranh luận.
Đang quăng mình trên giường để xả hơi,vừa tư duy tổng kết buổi làm việc sáng nay thì có người gõ cửa thúc đi ăn cơm.Họ bố trí cho chúng tôi một phòng ăn biệt lập,hai mâm cơm khá thịnh soạn được bày sẵn,tiếp tôi gồm có trưởng, phó phòng bảo vệ chính trị nội bộ cùng các chuyên viên của phòng,còn lại hơn nủa số người lạ mặt bao gồm phần lớn là những thanh niên trên dưới tuổi ba mươi,có một người vẻ mặt đăm chiêu,ở tuổi ngoài bốn mươi,hỏi ra đó chính là trưởng phòng văn hóa-tư tưởng công an tỉnh lạng sơn,người mà được giao nhiệm vụ trực tiếp làm việc với tôi trong suốt thời gian điều tra,thẩm vấn,anh ta tên là Thực, nhưng đã được thay một nhãn hiệu mới là cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy.Tìm hiểu thêm hóa ra là toàn bộ những người mà tôi không quen biết họ đều là cán bộ,chiến sỹ, quân của trưởng phòng Thực nhưng cũng được thay bằng nhãn mác cán bộ ban tổ chức tỉnh ủy.

Tuesday, December 30, 2008

ĐỐI MẶT (13)

Cuộc thẩm vấn đã diễn hơn tiếng đồng hồ,thời gian làm việc buổi sáng đã sắp hết.Chủ trì cuộc thẩm vấn-phó ban tổ chức tỉnh ủy nhìn đồng hồ rồi đặt câu hỏi tiếp với tôi:còn một nội dung nữa chúng tôi muốn nghe anh trình bày nốt.
      Anh viết:Các nhà đấu tranh dân chủ không vi phạm pháp luật Việt Nam,đề nghị anh giải thích?
      Vâng!Tại điều 69 hiến pháp Niệt Nam hiện hành có ghi:”công dân có quyền tự do ngôn luận,tự do báo chí;có quyền được thông tin;có quyền hội họp,lập hội,biểu tình theo quy định của pháp luật”.Những người như linh mục Nguyễn Văn Lý,Nguyễn Văn Đài,     Lê Thị Công Nhân họ hoạt động trong khôn khổ hiến pháp quy định,tôi cho rằng họ không vi phạm pháp luật.Đảng,nhà nước Việt Nam khép cho họ vào tội chống phá nhà nước Việt Nam theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam đó là sự quy chụp.Luật hiến pháp là tối thượng,các đạo luật khác trái với hiến pháp là vi hiến và không có giá trị.
      Thôi được rồi,vấn đề này chúng tôi sẽ làm rõ với anh trong quá trình làm việc-phó ban ngắt lời tôi và ông bắt đầu phát biểu:vậy là hơn tiếng đồng hồ làm việc với anh mà chủ yếu là chúng tôi để anh nói lên hết những tâm tư, suy nghĩ,nhận thức của anh,bước đầu tôi ghi nhận anh có tinh thần hợp tác,thẳng thắn và mong rằng trong những ngày tới anh tiếp tục phát huy để sớm kết thúc vụ việc.

ĐỐI MẶT (12)

8h ngày 26-3-2007, tôi đang lên lớp cho lớp học Đảng viên mới kết nạp tại hội trường trung tâm bồi dưỡng chính trị huyện.  (theo quy định, thì trước khi kết nạp Đảng, những quần chúng ưu tú của Đảng phải học qua lớp “tìm hiểu về đảng”, đó là điều kiện để trở thành Đảng viên. Đảng viên mới kết nạp phải qua lớp lý luận chính trị phổ thông cũng mới đủ điều kiện để chuyển Đảng chính thức, bất luận người đó có chức vụ gì? trình độ học vấn dù là cử nhân, thạc sỹ hay tiến sỹ chăng nữa thì vẫn phải theo các lớp học do trung tâm bồi dưỡng chính trị (trường đảng)  cấp quận, huyện tổ chức) . Bí thư huyện ủy điện cho tôi nói là tôi cùng bí thư phải đi gặp thường trực tỉnh ủy ngay. Mấy phút sau, xe huyện ủy cùng bí thư đến đón tôi. Bí thư không biết nội dung làm việc gì mà thường trực tỉnh ủy cho mời gấp mà không báo trước, còn tôi thì thì tôi biết ngay khi nhận được điện thoại mà nội dung bí thư thông báo, bởi vì từ tháng 12-2006 đến nay (tháng 3-2007) tôi đã viết 6 bài với nội dung cổ vũ cho dân chủ, đa nguyên chính trị, lên án chế độ độc tôn đảng trị. . . lấy bút danh: Hữu Hải, đăng tải trên trang báo điện tử: Đối thoại. Trong thời gian này tôi liên lạc và gặp Nguyễn văn Đài, tháng 2-2007 Nguyễn văn Đài cùng Lê thị công Nhân bị bắt, ngay lúc đó tôi đã chuẩn bị cho mình bước ngoặt lịch sử trong đời tôi, vì vậy việc hôm nay đi gặp tỉnh ủy đột xuất tôi không có gì bất ngờ vì ở đời cái gì đến ắt sẽ đến.
            Trên đường đi chừng tiếng rưỡi đồng hồ (80 km) , một mặt tôi tư duy chuẩn bị cho mình để đối mặt với những gì sắp diễn ra, mặt khác tôi biết đây là dịp cuối cùng để tâm sự cùng bí thư huyện ủy, tôi tranh thủ bày tỏ một số quan điểm của tôi trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy địa phương, một số hiện tượng,  và dư luận của một số cán bộ lãnh đạo và một số quan điểm, tư duy mới về công tác cán bộ ở địa phương, bí thư huyện ủy cũng trao đổi với tôi một cách cởi mở, thẳng thắn và tán thành nhiều vấn đề mà tôi nêu ra.
            

Thursday, December 11, 2008

ĐỐI MẶT (11)

Vậy là đến thời điểm này(tháng 12/2006-12/2008),tôi đã chính thức ly khai đảng cộng sản tròn 2 năm.Hai năm trôi qua đầy những biến động và sóng gió trong cuộc đời tôi.Người thì cho tôi là dám vứt bỏ mọi cái mà cả cuộc đời tôi phấn đấu và có chút may mắn mới có được,đó là hành động phi thường;người thì cho rằng tôi là kẻ cả gan rước đuốc đốt trời,mang vạ vào thân; những người “đồng chí,đồng đội”của tôi, nhiều người cho rằng tôi là kẻ phản tặc.Công bằng mà nói thì họ nói cũng đúng bởi vì bất cứ ai trước khi được đứng trong hàng ngũ của đảng cũng phải phấn đấu,cũng phải tìm hiểu về đảng,cũng phải viết đơn tình nguyện và đặc biệt là phải xin thề dưới đảng kỳ là suốt đời trung thành với đảng,suốt đời phấn đấu cho lý tưởng của đảng đến hơi thở cuối cùng...

Tôi là một trong những người được đảng chăm lo,được đảng quan tâm bồi dưỡng,đào tạo khá cơ bản,tôi cũng là người sống thủy chung với bạn bè,với công việc,với lý tưởng vì vậy có thể nói khó khăn lắm tôi mới vượt qua được những cái mà tưởng chừng tôi không bao giờ bước qua nổi.Đúng là cực chẳng đã tôi mới phải hành động như hôm nay để rồi nhiều người nhìn nhận tôi như một kẻ phản bội.Đến hôm nay tôi vẫn khẳng định rằng tôi không và không bao giờ là kẻ phản bội.

Wednesday, December 10, 2008

ĐỐI MẶT 6, 7, 8, 9, 10

ĐỐI MẶT (6)


Là một công dân,  một đảng viên của đảng, tôi rất để tâm suy nghĩ về cơ chế:  “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”, đây là cơ chế tổng thể cho sự vận hành của đất nước do đảng cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo. Hãy xem cơ chế này đã giúp ích gì cho đất nước ta.
            Theo cơ chế thì đảng lãnh đạo bằng những chủ chương đường lối  (ra nghị quyết) , rồi đảng tiến hành kiểm tra việc triển khai, thực hiện nghị quyết của đảng đã đề ra, những đảng viên của đảng là lực lượng tiên phong gương mẫu trong việc thi hành nghị quyết của đảng. Đảng cũng là người có quyền tuyển trọn, phân công người của đảng trực tiếp quản lý, điều hành, triển khai thực hiện các chủ chương chính sách của đảng, đưa nghị quyết của đảng đi vào cuộc sống, biến nghị quyết của đảng thành hiện thực cách mạng.
            Tôi thiết tưởng rằng người nghĩ ra những chủ chương chính sách đúng đắn, phải là những người hội tụ đủ những tiêu chí cần thiết, thật sự là người có tầm nhìn xa, trông rộng. Trong thực tế ở các địa phương,  người cán bộ lãnh đạo đảng, ngững người làm công tác đảng nếu thống kê lên đều cho thấy là những người có trình độ thâp nhất, có năng lực hạn chế nhất so với đội ngũ cán bộ công chức cùng cấp.  Phần lớn cán bộ của đảng thiếu chuyên môn, thiếu trình độ năng lực do những năm trước đây, cán bộ của đảng thường được tuyển trọn từ bộ đội phục viên, xuất ngũ. Đội ngũ này hiện vẫn chiếm tỷ trọng rất lớn trong các cơ quan của đảng. Vì vậy trong thực tế họ không thể ngang tầm với nhiệm vụ là người lãnh đạo, người tham mưu để ra các quyết sách đúng đắn được.

Hồi Ký Vi Đức Hồi (ĐỐI MẶT 1-5)

CON ĐƯỜNG ĐI ĐẾN VỚI PHONG TRÀO DÂN CHỦ


I


                        Hồi tôi còn nhỏ, tôi nhớ bố tôi thường hay hát ru mấy câu ca dao quen thuộc cho tôi và các em tôi để ru ngủ, thực ra ông không thuộc nhiều, mấy bài con cò bay lả, bay la; mẹ đi làm về; rồi một vài bài về quê hương đất nước gì đó. Nhưng quen thuộc nhất vẫn là mấy câu ca dao:        
                                                Công cha như núi Thái sơn
                                    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chaỷ ra
                                                Bác Hồ hơn mẹ, hơn cha. . .
            Rồi ông tự giải thích cho tôi nghe rằng: Núi Thái sơn nó to lắm, vừa to vừa cao, ở mình không có núi nào to, cao bằng. Nước ở nguồn chảy ra hết ngày này qua ngày khác, hết năm này sang năm khác không bao giờ cạn. Người ta so sánh như vậy để thấy công lao cha, mẹ chăm sóc, nuôi dưỡng đối với người con là rất to lớn. Đạo làm con phải biết điều đó và luôn phải có hiếu với cha mẹ, luôn phải vâng lời cha mẹ. . . Bác Hồ như thế nào mà hơn cả bố, cả mẹ ạ? tôi thắc mắc. Ông liền giải thích cho tôi: Lớn lên con sẽ hiểu, Bác Hồ là người có công rất lớn đối với đất nước, đối với dân tộc Việt Nam, công lao của người lơn như biển đông. Con phải biết nếu không có bác Hố thì không có chúng ta hôm nay, chúng ta không được làm người, công lao bác Hồ là hơn cả mẹ, hơn cả cha đấy.
            

Sunday, December 7, 2008

Thư trao đổi với tác giả bài báo: Nguyễn Thanh Giang - một tay sai của tổ chức ‘‘Việt Tân”: ĐỘI LỐT “DÂN CHỦ” ĂN CHẶN ĐÔ LA

Báo công an nhân dân, cơ quan ngôn luận của bộ công an số ra ngày 6-12-2008 có đăng bài: ‘‘Nguyễn Thanh Giang - một tay sai của tổ chức ‘Việt Tân’: đội lốt ‘dân chủ’, ‘ăn chặn đô la’” của tác giả: Trường Thái.
Trước hết tôi thành thật xin lỗi tác giả Trường Thái vì tôi không biết tác giả của bài báo trên có trình độ “cao siêu” như thế nào? Có thể cao hơn tôi nhưng tôi dám chắc chưa hẳn đã cao hơn được những người mà tác giả gọi là những “kẻ cơ hội” có trình độ “hạt mít”. Còn đối với tiến sỹ địa-vật-lý Nguyễn Thanh Giang thì tôi càng dám chắc rằng tác giả có cái tên Trường Thái này bất luận trên mọi phương diện đều không thể ngang tầm với ông Nguyễn Thanh Giang. Gọi ông là “tri thức rởm” thì tôi nghi, rất nghi trong đầu tác giả Trường Thái có tỷ lệ hỗn tạp đậu phụ trái mùa khá cao.
Tác giả khẳng định ông Giang “ăn chặn đô la”. Ăn chặn là việc lợi dụng cương vị trung gian để lấy bớt phần của người khác. Trung gian thì có nhưng lấy bớt phần của người khác thì tác giả không chứng minh được ăn chặn của ai ? Bao nhiêu đô la? Thí dụ những người cộng sự cùng ông Giang được hưởng mỗi tháng là 100 đô la, ông Giang chỉ đưa 50 đô la, như vậy ông Giang ăn chặn 50 đô la. Cứ cho là ông Giang nhận được 125 triệuđ là thực, ông Giang chi 46 triệuđ, nhưng thực tế ông giang không chi hết, đó là ăn chặn. Tôi nghĩ nó chẳng liên quan gì đến tài sản của nhân dân, của nhà nước, vậy làm sao cứ phải hằn học? Những nhà tài trợ người ta biết phải làm gì, không cần lên mặt. Thưa tác giả Trường Thái, có nhiều chuyện ăn chặn lắm mà chính các phương tiện thông tin đại chúng của đảng, nhà nước ta công bố như: Ăn bớt tiền của đồng bào bị lũ lụt, đó là ăn chặn; ăn bớt tiền của chương trình thanh toán bệnh lao, đó là ăn chặn... còn việc ông Giang thì rõ ràng chưa có căn cứ khẳng định. Ở đây hoặc là tác giả hiểu chưa đầy đủ về “ăn chặn”, hoặc là cố tình hòng chia rẽ anh em nội bộ, hạ diệt ông Giang.

Thursday, November 20, 2008

Tấm Lòng Nhân Hậu Chia Sẻ Với Phong Trào Dc Quốc Nội


Nghĩa cử và lương tri
Như tin đã đưa, ngày 18/11/208 nhà dân chủ Trần anh Kim ở thái bình và tôi (Vi đức Hồi) ở Lạng sơn đi Hà nội gặp luật sư Lê trần Luật từ sài gòn bay ra để thực hiện một số thủ tục trong việc bào chữa cho một số nhà dân chủ bị cộng sản việt nam bắt giam và có thể bị đưa ra xét xử trong một ngày gần đây. 
Số là tôi có hẹn với luật sư Lê trần Luật để trao đổi một số nội dung xung quanh việc bào chữa cho các nhà dân chủ ở Hà nội, Hải phòng, Thái bình, Bắc giang, Nghệ an, Hà tây vừa bị cộng sản Việt nam bắt về cái gọi là "tội chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 bộ luật hình sự việt nam". Luật sư Lê trần Luật cho tôi biết từ ngày 18-20/11/2008, luật sư ra Hà nội và hẹn tôi trong thời gian trên có thể gặp nhau tại Hà nội. Sáng ngày 18/11/2008 tôi đi Hà nội để gặp luật sư, đến Hà nội, anh Nguyễn khắc Toàn điện cho tôi và thông báo cho tôi biết luật sư Lê trần Luật sắp đến nhà anh, có anh Trần anh Kim ở Thái bình cũng đang ở đây chờ luật sư, mừng quá tôi đến ngay nhà anh Toàn.